Trang chủ > Thơ tình > Đôi mắt Enxa-L.Aragon

Đôi mắt Enxa-L.Aragon

ĐÔI MẮT ENXA-L.ARAGON

Đôi mắt em sâu xa đến nỗi khi nhìn vào
Anh thấy cả mặt trời chiếu xuống
Chìm đắm cả con người tuyệt vọng
Đôi mắt em sâu xa đến nỗi anh quên cả trước sau

Trong bóng chim mặt biển nổi cơn giông
Trời lại đẹp và mắt em thay đổi
Mùa hạ thiên thần hiện trên biển nổi
Trời xanh đâu hơn trên những cánh đồng
Mắt em cố xoá đi phiền muộn trời cao
Mắt trong nhất khilưng tròng nước mắt
Mắt làm trời ghen khi cơn mưa vừa hết
Màu càng xanh nơi kính vỡ soi vào

Mẹ của bảy nỗi khổ đau ôi ánh sangsương nhoà
Bảy con dao đâm vào màu sắc
Ngày thấm thía hiện ra sau nước mắt
Sắc con người càng xanh khi tang tóc đi qua

Một đứa trẻ trước những hình sặc sỡ
Mắt nó mở to nhưng tít mênh mông
Bằng mắt em , em có dối anhkhông ?
Người ta tưởng cơn mưa rào cho hoa dại nở

Tia chớp nào ẩn trongmùi cỏ hương ?
Loài côn trùng yêu nhau dữ dội ?
Anh như mắc giữa những tia sao bối rối
Như người thuỷ thủ sắp chìm xuống đáy đại dương

Anh lấy chất radium trong khối quặng
Cháy ngón tay trong ngọn lửa diệu kỳ
Ôi cảnh thiên đường tìm được rồi lại mất
Đôi mắt em là những vùng trên địa cầu xa vắng

Có thể một ngày kia vũ trụ nổ tung ra
Khi trong không gian chạm vào nhau các thiên thể
Anh vẫn thấy sáng ngời trên mặt biển
Đôi mắt Enxa;đôi mắt Enxa;đôi mắt Enxa…
Diêm
Có người ví tình yêu như vỏ với que diêm
Nhưng em không nghĩ thế
Bởi que diêm chỉ một lần sáng loé
Còn vỏ bao kia lại cháy đến trăm lần

Em không thể là phần sẫm nơi vỏ kia
Để loé sáng…
Rồi đốt lịm đời những que diêm mỏng mảnh
Nơi hết lần này đến lần sau lấp lánh
Rồi đa tình phụ bạc như không

Nhưng … em sẵn sàng làm chiếc que
Dám đốt cháy cả tim diêm bé xíu
Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo
Dù kiếp tàn nhưng hiểu ĐÃ ĐƯỢC YÊU

Dẫu cho anh có tham đến bao nhiêu
Và đằng sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước
Không oán hờn đâu vì em tin mình được
Chứ yêu nhiều bạc phếch có gì đâu

Nếu muốn suốt đời ở mãi bên nhau
Thì câu ví kia người ơi xin rút lại
Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi
Mà TÌNH YÊU cần đi suốt cuộc đời!

CON ĐƯỜNG

Khi anh đi với người yêu
Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em
Hàng cây nay đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau
Hai ta ai biết vì đâu
Hai con đường sẽ xa nhau xa hoài.

Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu

ĐÔI DÉP

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ.

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau.

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia.

Nếu một ngày một chiếc mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khễnh.
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh …

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau một lối đi chung.

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một nửa
Chỉ còn một là không còn gì nữa
Nếu không tìm được nửa thứ hai.

Chuyên mục:Thơ tình
  1. Chưa có phản hồi.
  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: