Trang chủ > Chuyện đời thường > Sa ngã vì bản năng tình dục

Sa ngã vì bản năng tình dục

Tôi đã quan hệ với nhiều người, không phải vì tình yêu, không phải vì tiền bạc mà vì nhận thức lệch lạc của bản thân.

Không bao giờ tôi lại nghĩ mình rơi vào hoàn cảnh trớ trêu này. Anh, người con trai cho tôi những cảm xúc ngọt ngào đầu đời, người con trai tôi luôn nhớ nhung và mang một cảm giác tội lỗi.Ngày tôi gặp anh, tôi vẫn là một cô bé ngây thơ, trong sáng. Lúc đó, tôi đang chờ kết quả thi đại học, còn anh đang là sinh viên học tập tại Hàn Quốc.

Chúng tôi tình cờ quen nhau qua mạng, dù ở rất xa nhưng tôi thấy có tình cảm với anh ngay lần đầu nói chuyện và thấy anh qua webcam. Anh cũng đã gọi điện cho tôi và xem tôi như một người bạn, người em gái. Rồi tôi đỗ đại học, tôi vui mừng thông báo kết quả cho anh. Và thế là ngày nào tôi cũng lên mạng để chat cùng anh. Trò chuyện với anh tôi thấy vui, tôi hay nghĩ linh tinh về anh và rồi… tôi yêu anh thật.

Tôi sợ cảm giác yêu anh, sợ cảm giác phải nhớ nhung mà không được gặp mặt. Tôi biết mình có thể chờ anh nhưng tôi không chắc chắn vào anh, bởi nhìn anh công tử hào hoa, đa tình. Còn tôi, một con bé chưa bao giờ biết yêu và sống khép kín, chỉ dám tâm sự với những người bạn trên mạng, nên chẳng dám tự tin vào bản thân mình.

Tôi đã từng chat và làm quen với nhiều người bạn trên mạng nhưng không tìm được ai nói chuyện hợp. Cho đến tận bây giờ, chỉ anh là người làm tôi rung động. Nhưng nay, sau 3 năm quen biết anh, tôi đã thay đổi nhiều và không còn là con bé ngày xưa… Tôi đã quan hệ với nhiều người, không phải vì tình yêu, không phải vì tiền bạc mà vì nhận thức lệch lạc của bản thân, và vì bản năng gốc trong con người tôi quá mạnh, thậm chí tôi e rằng người con trai nào yêu tôi cũng sẽ phải sợ điều đó.

Phải khẳng định tôi không phải là đứa con gái dễ dãi và xem thường tình yêu. Tôi luôn đề cao những giá trị tinh thần thiêng liêng của tình yêu. Bạn trai tôi như thế nào cũng được, miễn là để lại cho tôi sự thương nhớ và tôn trọng. Nhưng… suốt 3 năm học đại học tôi đã lên giường với nhiều người vì muốn khỏa lấp sự cô đơn và vì bản năng gốc của tôi quá mạnh, lấn át lí trí.

Tuổi trẻ bồng bột, bốc đồng, chân lí sống của tôi là: thứ quí giá nhất của người con gái dành cho người con trai là tình yêu chân thành và một con tim biết yêu và một tâm hồn trong sáng, chứ không phải sự trong trắng.

Một đêm, tôi thấy trên blog anh có hình bóng người con gái khác. Tôi đã buồn và nghĩ linh tinh, rồi tôi đi chơi với một người đàn ông có vợ (tôi cũng đã có tình cảm với người đó nhưng chỉ như sự cảm mến). Tôi vẫn nhớ chính xác đó là ngày 25/10, một cái đêm định mệnh. Tôi đã uống rượu với gã đàn ông đó và trao thứ quí giá nhất cho người mình không yêu.

Tôi nghĩ mình không còn xứng đáng với anh. Còn anh vẫn không biết gì, vẫn nói chuyện với tôi, thỉnh thoảng lại gọi điện, bảo bạn anh đưa ảnh của anh sang cho tôi. Tôi không biết có nên gặp bạn anh để nhận ảnh nữa hay không? Vì gặp cũng chẳng để làm gì, nhưng vì sự tò mò tôi đã tới nhà bạn anh, và một lần nữa bản năng gốc trong tôi lại khiến tôi sai lầm. Tôi đã làm chuyện ấy với chính bạn anh.

Tâm lí tôi bắt đầu có vấn đề. Tôi hay cáu gắt vô cớ, nghĩ linh tinh những chuyện không có thật. Tôi đã tuột dốc không phanh. Tôi yêu bạn anh cuồng nhiệt nhưng tôi biết đó chỉ là đam mê nhục dục mà tôi không thể cưỡng lại. Thỉnh thoảng, cảm giác tội lỗi lại ập đến với tôi. Tôi muốn dừng ngay chuyện quan hệ với bạn anh nhưng dùng dằng mãi vẫn không cắt đứt được. Tôi suy kiệt vì chính những việc làm không kiểm soát được của mình. Tôi đã ngộ nhận tình yêu với bạn anh, đã làm điều mà lòng tự trọng của đứa con gái không cho phép đó là níu kéo, vì khi đó tôi cần một người con trai ở bên cạnh. Nhưng có lẽ trong mắt bạn anh, tôi là đứa con gái hư hỏng và bạn anh đã ra đi. Cả anh cũng đã ra đi… không dấu vết.

Kể từ đó, tôi rơi vào một vết trượt dài khi ngã vào vòng tay của những người đàn ông trên mạng. Tôi cần người để giải khuây, để có thể đưa tôi tới những trốn vui chơi xa xỉ, để quên đi sự đời. Tôi tìm những người đàn ông có khả năng đó. Tôi đã sống buông thả một thời gian, tự xem rẻ mình, tôi bị ức chế thần kinh và luôn nghĩ linh tinh. Chỉ có điều, trong sâu thẳm cõi lòng mình, tôi vẫn thèm một sự động viên từ anh.

Tôi đã phải nghỉ học 1 năm. Đó là thời gian để tôi nghỉ ngơi và bình tâm suy nghĩ lại mọi việc. Tôi thấy tim mình vẫn nhói đau mỗi khi nhớ tới anh. Tôi muốn quên anh, muốn sống không cần anh. Thế rồi, vì muốn quên anh, tôi lại rủ rê một người bạn khác của anh… rồi lại phải dằn vặt. Và giờ tôi quá mệt mỏi, tôi không phải người con gái hư nhưng bản năng gốc của tôi quá mạnh, đã đẩy tôi ra xa con người thật của mình

Ngày anh về nước, anh đã gặp tôi nhưng không mảy may cảm xúc. Tôi biết những gì tôi làm đã giết chết cảm xúc trong anh, vậy mà tôi vẫn muốn được gặp anh, tôi muốn anh hiểu và thông cảm cho tôi…

Hiện giờ tôi vẫn mong một người nào đó có thể thay thế anh, làm tôi rung động và giúp tôi khỏi bệnh. Có lẽ con tim tôi cũng chưa bao giờ được yêu thực sự. Tôi có phải là đứa con gái không ra gì?

Hà Phương

  1. Chưa có phản hồi.
  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: